Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

Kiều Chinh, mặn mòi nhan sắc Việt tại Hollywood

Kiều Chinh, mặn mòi nhan sắc Việt tại Hollywood

Được biết đến ngay từ vai diễn đầu tiên trong phim “Hồi chuông Thiên Mụ”, diễn viên điện ảnh Kiều Chinh trở thành một trong những cái tên được săn đón nhất tại Sài Gòn trước 1975. Bà cũng là một trong số ít diễn viên Việt Nam tham gia phim truyền hình và điện ảnh Mỹ.

Theo chồng mới biết cuộc chơi!

Kiều Chinh sinh năm 1937, là con út trong một gia đình có 3 người con, mẹ mất sớm... Cô bé Nguyễn Thị Chinh được gia đình người bạn của bố đưa vào di cư tại miền Nam.

16 tuổi, Chinh đã lập gia đình. Hai năm sau, đúng vào lúc nhan sắc rực rỡ nhất của “gái một con” bà được nhóm làm phim của ông Bùi Diễm và đạo diễn Lê Dân phát hiện trong một buổi tiệc và đưa bước vào điện ảnh qua phim “Hồi chuông Thiên Mụ” với nghệ danh Kiều Chinh. Vai diễn tạo được ấn tượng với công chúng.

Kiều Chinh có vẻ đẹp thánh thiện
Kiều Chinh có vẻ đẹp thánh thiện

Sau lần đầu tiên xuất hiện trên màn ảnh, Kiều Chinh tiếp tục gặt hái được thành công với nhiều bộ phim: “Mưa rừng”, “Ngàn năm mây bay”, “Người tình không chân dung”, “Chờ sáng”, “Chiếc bóng bên đường”...

Với một gương mặt thánh thiện, thần thái sang trọng, quý phái hiếm có cùng cách nhập vai bình dị, sâu sắc và vốn tiếng Anh lưu loát, Kiều Chinh có lợi thế hơn các bạn diễn khi các đoàn phim nước ngoài cần diễn viên bản xứ. 

Thần thái quý phái hiếm có
Thần thái quý phái hiếm có

Năm 1968, Kiều Chinh đóng phim “Chuyện năm Dần” (Year Of The Tiger) do Mỹ sản xuất với nam tài tử nổi tiếng Marshall Thompson cùng một số diễn viên khác như: Hoàng Vĩnh Lộc, Nguyễn Long, Năm Châu, Kiều Hạnh…

Sánh đôi cùng và Alan Alda trên màn ảnh
Sánh đôi cùng và Alan Alda trên màn ảnh

Năm 1971, vượt qua nhiều người đẹp điện ảnh của Ấn Độ, Kiều Chinh đã giành được vai vai công chúa Kamar Souria trong bộ phim “Inside Out”. Bạn diễn chính với Kiều Chinh là hai nam diễn viên nổi tiếng thời bấy giờ: Rod Perry (Mỹ) và Dev Anand (Ấn Độ). Vai diễn này đã từng được bàn tán như một hiện tượng giải trí tại Ấn Độ lúc bấy giờ vì người vào vai công chúa không phải là diễn viên bản xứ.

Kiều Chinh xuất hiện trên bìa báo nước ngoài
Kiều Chinh xuất hiện trên bìa báo nước ngoài

Vinh quang đã đưa Kiều Chinh đi đến nhiều LHP thế giới như: Tây Đức, Ấn Độ, Hồng Kông, Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Thái Lan…Năm 1973 Kiều Chinh đoạt giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất của Đại hội điện ảnh Á Châu tại Đài Bắc.

Nữ minh tinh chụp với người hâm mộ tại sân bay
Nữ minh tinh chụp với người hâm mộ tại sân bay

Ngoài tài năng diễn xuất, Kiều Chinh còn là nhà sản xuất phim rất năng động. Giao Chỉ phim là hãng phim riêng do Kiều Chinh thành lập trước năm 1975 tại Sài Gòn đã sản xuất nhiều phim được đầu tư kinh phí cao và đoạt nhiều giải thưởng.

Bản lĩnh nơi xứ người

Sau năm 1975, Kiều Chinh cùng gia đình chuyển sang sinh sống tại Canada. Từ một diễn viên với danh tiếng nổi như cồn, bà phải làm đủ các nghề cơ cực ở xứ người với số tiền công ít ỏi để nuôi gia đình. 

Năm 38 tuổi, bà được bảo lãnh qua Mỹ. Đó cũng là thời điểm Kiều Chinh quyết định quay trở lại với điện ảnh dù phải bắt đầu từ con số 0 và Hollywood vốn là mảnh đất cực kỳ khắc nghiệt đối với những diễn viên, đặc biệt là những diễn viên gốc Á.

Ngoài 70 tuổi, Kiều Chinh vẫn đẹp
Ngoài 70 tuổi, Kiều Chinh vẫn đẹp

Bắt đầu từ nhưng vai diễn nhỏ với dăm ba lời thoại, hai năm sau Kiều Chinh đã nhận được các vai chính trong các bộ phim truyền hình và có cơ hội diễn xuất cùng những tài tử của Hollywood.

Tính tới thời điểm hiện tại, Kiều Chinh đã có mặt trong 100 bộ phim và chương trình truyền hình của Mỹ. Trong đó có những bộ phim nổi tiếng như "The Letter" (1986), "Welcome Home (1989), "Vietnam-Texas" (1989), "What Cooking" (2000), "Face" (2001)... Với vai diễn trong phim "Joy Luck Club", bà lọt vào danh sách 50 diễn viên làm khán giả khóc nhiều nhất trong lịch sử điện ảnh.

Giai nhân một thuở
Giai nhân một thuở

Ngoài điện ảnh, tài năng của Kiều Chinh còn được ghi nhận ở nhiều lĩnh vực khác. Bà được mời làm diễn giả chuyên nghiệp cho The Greater Talent Network, Inc - một tổ chức chuyên cung cấp những diễn giả nhà nghề cho các trường đại học và các tổ chức văn hoá trên toàn nước Mỹ.

Kiều Chinh và đạo diễn Cường Ngô
Kiều Chinh và đạo diễn Cường Ngô

Năm 1995, sau hơn 20 ở xứ người, Kiều Chinh đã trở về Việt Nam lần đầu tiên. Năm 2012, Kiều Chinh xuất hiện trong bộ phim "Ngọc Viễn Đông" của đạo diễn Việt kiều Cường Ngô. Bà đã lột tả thành công sự giằng xé, cô đơn của một nghệ sỹ sân khấu chìm vào im lặng và lãng quên khi ánh hào quang lùi xa.

Người mẹ trong phim Ngọc Viễn Đông
Người mẹ trong phim "Ngọc Viễn Đông"

Ban đầu, bộ phim này được Cường Ngô thực hiện với mục đích vinh danh cuộc đời và sự nghiệp của Kiều Chinh. Tuy nhiên, với mong muốn "hướng sự vinh danh tới toàn bộ các nữ nghệ sĩ đã một đời say mê nghệ thuật", bà đã đề nghị vị đạo diễn này điều chỉnh lại nội dung của phim.

Cho đến bây giờ, Kiều Chinh vẫn được nhắc đến như một trong những tuyệt sắc giai nhân của điện ảnh Việt Nam. Không như nhiều giai nhân xưa sau thời vàng son đã lựa chọn đời sống ẩn dật, Kiều Chinh vẫn rất năng động, đam mê với nghề nghiệp, cuộc sống. Có lẽ đây là một trong những bí quyết khiến bà giữ gìn được nét trẻ trung và diện mạo xứng với danh hiệu “Giai nhân Sài Gòn một thuở”.


Theo Thùy Phương
Gia đình & Xã hội

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Phim 21 tỉ không bán nổi một vé

Phim 21 tỉ không bán nổi một vé


Trong hai tuần trụ ở Rạp Kim Đồng, ngay trung tâm Thủ đô Hà Nội, bộ phim được đầu tư 21 tỉ đồng "Sống cùng lịch sử" không bán được dù chỉ một vé...




Cuối tháng 8, đầu tháng 9 có năm phim Việt ra rạp: Mất xác, Sống cùng lịch sử, Mộ gió, Đam mê, Scandal 2 – Hào quang trở lại. Trong số những phim này chỉ có 2 phim trụ lại được, còn lại có những phim không thể bán nổi lấy một vé.
Cụ thể, Mất xác, Scandal 2 – Hào quang trở lại là phim do các hãng tư nhân sản xuất, làm ra với mục tiêu số một là doanh thu, nên chuẩn bị chiến lược truyền thông cực kỳ bài bản, thậm chí không ngại cả "chiêu trò". Còn lại ba bộ phim nhà nước Sống cùng lịch sử, Đam mê, Mộ gió theo tiêu chí "phim nhà nước" xưa nay có vẻ không đặt nặng yếu tố doanh thu.

Phim Việt cũng… “mất xác”


Ngay từ khi chưa bấm máy, Scandal đã tung ra kế hoạch truyền thông, gần như phủ sóng thông tin hàng tuần trên mạng... Còn Mất xác thì bám sát vụ án Thẩm mỹ viện Cát Tường để PR, dù nội dung phim không liên quan nhiều đến vụ án. Thậm chí đạo diễn Mất xác còn dùng chiêu dọa kiện đạo diễn Victor Vũ vì trùng ý tưởng kịch bản. Bên PR củaScandal 2 cũng chẳng chịu ngồi yên, lập tức có những bài viết phản đòn.
Sau cuộc chiến truyền thông cả hai phim này đều đã đạt được một mục đích gây chú ý với khán giả. Doanh thu Scandal không lớn như Quả tim máu trước đó, nhưng vẫn rất ổn. Đây là bộ phim Việt ăn khách nhất ở rạp hiện nay, trong khi Mất xác có lượng khách khá ổn định.
Sống cùng lịch sử được đầu tư kinh phí 21 tỉ đồng, dàn dựng kì công.

Còn ba bộ phim nhà nước nói trên, chưa ra rạp người ta cũng biết trước số phận của chúng thế nào. Sống cùng lịch sử do Hãng phim truyện Việt Nam sản xuất và Mộ gió do Hãng phim Nhã Phương sản xuất, được Cục Điện ảnh tài trợ 400 triệu vì phim đề tài miền núi, hải đảo. Hai phim này vừa làm xong trong năm nay cũng chỉ có thể tận dụng “lợi thế sân nhà” là Trung tâm Chiếu phim quốc gia (rạp chiếu thuộc Bộ VH,TT&DL quản lý). Cả hai phim đều ra vào dịp kỉ niệm Quốc khánh 2/9.

Theo thống kê của Trung tâm, những buổi chiếu đầu được khoảng chục khách đến xem, hai ba ngày sau là "tạnh" hẳn. Cả hai chỉ trụ rạp được 5 ngày là rút. Trong khi đó phim Đam mê do Hãng phim truyện 1 sản xuất từ năm 2012, mãi đến 5/9 năm nay mới chính thức ra rạp, cũng không khả quan hơn là bao.

Tại một "sân nhà" khác là Rạp Kim Đồng (trực thuộc Sở VH,TT&DL Hà Nội), hai phim Đam mê và Sống cùng lịch sử được ưu ái chiếu trong vòng hai tuần. Đây là những bộ phim nhà nước đầu tư từ 10 tỉ đến 20 tỉ đồng. Nhưng trong hai tuần nằm trên lịch chiếu của rạp Kim Đồng, điều đáng buồn là Sống cùng lịch sử và Đam mê không bán nổi một vé cho khán giả.

Những tồn tại vô lý

Điện ảnh Việt Nam đang tồn tại hai thực thể: phim tư nhân và phim nhà nước. Trong khi phim tư nhân hiện nay chủ yếu làm phim thương mại, thì phim nhà nước vẫn trung thành với mục tiêu làm phim truyền thống, có điều mô hình đã hoàn toàn lạc hậu so với hiện tại.

Trước kia các hãng phim nhà nước có thể yên tâm với một hệ thống rạp chiếu khắp 63 tỉnh thành. Nhưng ngày nay khi các hãng nước ngoài vào thì rạp chiếu đã rơi vào các công ty nước ngoài cực kỳ chuyên nghiệp, hùng mạnh. Hệ thống phát hành của nhà nước cũng tan rã, nên số phận của các bộ phim nhà nước làm ra là để… cất kho.

Mặt khác phim nhà nước không hề đầu tư phần quảng bá, nên dù Sống cùng lịch sử có đầu tư đến mấy cũng khó có thể cạnh tranh với phim thương mại trong nước chứ chưa nói đến phim nước ngoài. Việc không bán được vé nào đã được báo trước.
Trong khi đó những người làm phim nghệ thuật ở trong nước thì bơ vơ, vì cả hãng tư nhân và các hãng nhà nước đều không muốn đầu tư.